Ý nghĩa chú Thất Phật

Thầy Thích Hằng Trường giảng, Xuân Dung ghi lại

Kính chào các bác và các anh chị,

Hôm nay thầy sẽ nói về đề tài những chú mà chúng ta sẽ học trong pháp hội Di Đà. Một trong những bài quan trọng là chú Thất Phật.

Bài chú Bạt nhứt thiết nghiệp chướng, đắc sinh tịnh độ Đà Là Ni đương nhiên là quan trọng rồi. Nhưng chú thất Phật này cũng rất quan trọng vì là thất Phật diệt tội chơn ngôn. Tại sao gọi là thất Phật? Vì có bảy vị Phật cùng nhau nói chú này. Tại sao bảy vị Phật cùng nói một chú? Chắc là các ngài thấy chú này quan trọng cỡ nào rồi. Bảy vị Phật đó là ai? Đó là: Tỳ bà Thi Phật, Thi khí Phật, Tỳ Xá cổ Phật, Câu Lưu Tôn Phật, Câu Na Hàm Mâu Ni Phật, Ca Diếp Phật và Thích Ca Mâu Ni Phật. Bẩy vị này là Phật trong quá khứ, tại sao chúng ta phải tụng chú của các ngài. Các ngài nói bẩy vị Phật mà diệt tội. Tội không phải trong tương lai, mà tội là những chuyện gì ta đã làm trong quá khứ. Làm sao ta diệt những tội này được?

Các ngài giúp ta đọc lên chú này để có thần lực mà diệt tội. Nhưng làm sao diệt tội được? Thì đây:

Khi tu chúng ta phải biết hướng cuộc sống về tương lai. Mình phải ở trong hiện tại và ra ngoài quá khứ. Nhưng nhiều khi mình cứ ở trong quá khứ, mình có những nỗi buồn, người thân của mình vừa mất, ra đi, mình không thể quên được; hoặc có những người nói câu này câu kia, mình không thể buông được, trong lòng cứ khó chịu hoài. Đó là mình sống trong quá khứ. Hoặc có những kinh nghiệm đau đớn, khiến mình cảm thấy ta không được vẹn toàn như một người khác; hoặc những kinh nghiệm khiến ta cảm thấy mất mát đi niềm vui của cuộc sống, những kinh nghiệm đau khổ, những kinh nghiệm khiến mình cảm thấy bất công, trào dâng hận thù khi nghĩ tới. Những nỗi niềm đó ở trong ký ức, trong trí nhớ của mình. Trí nhớ là cái làm cho quá khứ tồn tại. Dó đó đức Phật nói muốn giải thoát thì ta phải giải thoát ra khỏi trí nhớ đó trước đã. Đến khi nhớ lại chuyện quá khứ, giống như vuốt bàn xuống, không nắm bắt, không đẩy tới không đem về, không gạt đi. Ta biết rằng quá khứ chỉ là một bóng đen, trôi như như chiếc lá trên giòng nước. Khi nghĩ như vậy, ta sẽ thấy rằng không cần phải lúc nào cũng giữ chuyện quá khứ trong đầu óc, mà phải thiết thực nhìn vào quá khứ, nhìn vào ánh sáng không cần nhìn bóng tối. Con người chúng ta có nhiều tuyển chọn, nếu ta chọn nhìn vào ánh sáng thì lúc nào cũng đẹp hơn, dễ chịu hơn. Nếu lúc nào ta cũng nhìn vào cái đẹp, ta sẽ thấy vui hơn là nhìn vào cái xấu, vì cái xấu khiến tâm ta không cởi mở.

Chú Thất Phật giúp ta nhìn vào quá khứ, thấy được bóng tối, chuyển ra nhìn vào ánh sáng. Ánh sáng là gì? Là bẩy vị Phật. Tại sao gọi là bẩy vị Phật? Có nghĩa là vô lượng vô biên. Cho nên khi nhìn vào bảy vị Phật là ta nhìn vào vô lượng vô biên vẻ đẹp của mình trong quá khứ. Ta không cần chỉ nhìn vào chuyện xấu của mình, hay những kinh nghiệm đau đớn của mình mãi. Ta còn nhiều cái đẹp và ta có vô lượng vô biên niềm vui, ánh sáng, tình thương của mình, mà trong quá khứ ta vốn đã có nhưng không nghĩ tới.

Trì chú thất Phật là ý nói rằng ta làm sao để nhờ trì chú này ta mở ra hào quang bất tận trong quá khứ. Những chuyện đẹp, những lời nói, những hành động, ánh mắt cho tới những nụ cười ta ban bố cho nguời khác. Hãy nhìn vào đó vì đó là những quang minh, những ánh sáng, những tình thương. Để chi vậy? Để chúng ta thấy quá khứ rất đẹp, không phải chỉ là những kinh nghiệm đau buồn mà thôi đâu. Cho nên hãy nhìn đúng chỗ, đừng nhìn trật chỗ. Vì vậy ta nên nhìn vào quá khứ và nghĩ rằng nhiều người ta làm 100 chuyện tốt và một chuyện xấu với mình, hãy nhìn 100 chuyện tốt đó, đừng nhìn một chuyện xấu kia. Nếu người làm 100 chuyện xấu và một chuyện tốt thôi, hãy rán nhìn chuyện tốt đó và đừng nghĩ tới những chuyện xấu làm chi. Bởi rốt cuộc ai là người sung sướng? Chính ta là người sung sướng. Thí dụ ta nhìn vào một cái ly đã vơi một nửa hay đầy một nửa, tùy cách ta chọn để nhìn mà thôi.

Đó là một trong những cách suy nghĩ rất quan trọng khi trì chú thất Phật diệt tội. Cho nên thất Phật là quang minh; diệt tội là bóng tối. Ta trì chú này nghĩa là ta nhìn vào quá khứ, chuyện tội hay xấu, chuyện buồn hay chuyện đau khổ, ta hãy để cho ký ức của những chuyện này từ từ tan đi. Ta nhìn, ta nhớ nhưng không còn xúc động nữa; và hãy để cho thất Phật, ánh sáng của quang minh, tình thương lan tỏa ra trong hiện tại, qua cả tương lai.

Chú thất Phật giải quyết những gút thắt của nội tâm trong quá khứ. Nhưng chú vãng sinh là giải quyết cho ta con đường tương lai mà ta sẽ đi. Đường quá khứ, đường tương lai, hai con đường này phối hợp lại thành một sự xuyết suốt của sự tu hành. Cho nên ta phải trì chú thật Phật diệt tội chân ngôn; cũng phải trì chú Bạt nhứt thiết nghiệp chướng, đắc sanh tịnh độ Đà La Ni. Hai chú đó, một là giải quyết chuyện quá khứ, bóng tối, mở ra ánh sáng. Chú thứ nhì là mở ra ánh sáng để hướng dẫn tương lai. Hai chú đó liên hợp với nhau để tạo thành một chuỗi tu hành không gián đoạn.

Đó là hai câu chú rường cột nhất mà trong pháp hội Di Đà chúng ta sẽ thường trì tụng hai chú đó nhất. Với các bác ở nhà, cũng nên trì tụng hai chú đó dù là một tiếng cũng được.

Cám ơn các bác đã lắng nghe.

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply