Ý nghĩa Cầu An

Chào các bác, các anh chị thân mến,

Hôm nay thầy sẽ nói cho các bác và các anh chị nghe về ý nghĩa của cầu an.

Cầu an là một phong cách mà chúng ta thấy thường xuyên nhất trong Phật giáo. Những người được cầu an thường là những người thân thương của mình. Quan niệm cầu an thật sự không phải của Phật giáo mà là một tín ngưỡng của nhân gian, nhưng Phật giáo dùng nó để bầy tỏ tình thương của mình đối với những người mình quen thuộc, có thể là những người trong gia đình của mình, có thể là bạn bè, có thể là những người mình làm việc chung. Như thế cầu an được quan niệm như thế nào?

Theo quan niệm cầu an thì phải có một người có vấn đề, hoặc là gặp khó khăn, bệnh hoạn, có sự đau khổ, rối rắm gì đó. Mình bây giờ ở đây, muốn người đó thoát khỏi những khổ nạn đó. Đó là tư tưởng mình làm sao giúp một người nào đó. Người thân thương này đương nhiên mình phải biết, phải quen, có mối quan hệ nối liền thì mới có thể cầu an được.

Nhưng lại có những sự phía sau là những người cầu an cầu rằng “bây giờ con cầu xin chư Phật chư bồ tát cứu giúp người đó”. Quan niệm đó cũng đúng hoàn toàn bởi vì khi mình cảm thấy bất lực, cảm thấy yếu đuối, cảm thấy không có khả năng, mình rất thương người kia, mà họ lại đang gặp khó khăn, nên mình muốn chư Phật chư bồ tát, những vị ở bên trên có quyền năng để giúp người mình cần giúp. Quan niệm này cũng đúng, và nếu bác hết sức thành tâm thì thế nào cũng có sự linh ứng. Nhưng nếu không thành tâm thì sao? Thì không có sự linh ứng.

Nhưng có những người trong Phật giáo chúng ta không phải lúc nào cũng muốn có chư Phật chư bồ tát giúp đỡ. Họ nghĩ mình phải có sức mạnh để tự cứu giúp. với những người này, sự cầu an không có ý nghĩa, bởi vì họ tin rằng tự mình phải làm. Nếu có một người nào bệnh, chúng ta tới nói họ cách uống thuốc, cổ võ họ. Tại vì mình tự tin mình, không tin Phật bồ tát, không tin ai cả. Đó là thái độ tự tin, có một tư tưởng rất mạnh về chính mình, nhưng mình không truyền đạt tình thương tới người mình muốn cứu giúp được. Do đó, người được cứu giúp không cảm nhận được tình thương của mình.

Còn có một thái độ thứ ba mà chúng ta thấy rất nhiều, đó là mình tin chư Phật, chư bồ tát đồng thời mình tin vào sức mạnh của mình. Mình có một cái hay là mình cũng thương người đó lắm, nhưng không tới khuyên nhủ, cổ võ họ. Bởi nhiều khi người đó đang bệnh nặng, không có sức để cầu nguyện, tụng kinh, không làm được gì cả, chỉ nằm một chỗ. Hoặc có người khó khăn, rối rắm quá, mình khuyên họ niệm Phật, họ không làm được vì họ quá rối rắm. Hoặc có những người khác mình dạy họ cách lạy Phật, nhưng họ cũng không đủ sức lạy Phật. Trong trường hợp này, tâm thức của loại người thứ ba này không những là tự tin mình tin Phật, mà còn nghĩ rằng mình phải mở lòng hơn. Thay vì nói “bác làm đi” thì mình nói: ”Để tôi làm dùm cho chị. Chị không lạy được, tôi sẽ lạy dùm cho chị. Bác không thể niệm Phật được, con xin niệm Phật cho bác”. Hoặc nhiều khi “mẹ đau nặng quá, không thể niệm Phật được, lại đang mê man, con sẽ tu dùm cho mẹ”.

Tư tưởng tu dùm một mặt vẫn không phủ nhận sự hiện diện của chư Phật chư bồ tát, cung thỉnh các ngài lan tỏa hào quang, để làm cho tâm tư người đang bệnh, đang gặp khó khăn, để chuyển đổi cuộc sống của họ. Chúng ta vừa nhờ tự lực, vừa nhờ tha lực để giúp một người, đó là phương pháp viên mãn nhất. Chúng ta không phủ nhận sự hiện diện của ơn trên, chúng ta không xin xỏ mà chỉ làm họ cảm động bởi lòng thành, rồi chúng ta giúp họ. Sự phối hợp giữa tự lực và tha lực như vậy khiến cho việc cầu an được thành công. Mình cầu an 10 người thì 10 người được hưởng phước đức, và 10 người có thể có sự thay đổi rất rõ ràng.

Trong pháp hội Di đà, chúng ta có một phương thức hay lắm. Khi mình cầu nguyện cho người nào thì mình đề “tất cả nghiệp chướng trên thân của …..”, rồi đề tên của người đó vào. Khi mình cầu nguyện cho người đó, bao nhiêu nghiệp chướng của người đó sẽ được hưởng cái phước. Và mình nói mình tu dùm cho người đó, thành ra nghiệp chướng của họ được tiêu trừ, họ hưởng phước đức. Đó là sự viên mãn nhất của lễ cầu an. Nghi thức cầu an là mình vừa tu, vừa hồi hướng, tu dùm vừa thỉnh chư Phật chư bồ tát ban bố ân đức và phước lành. Cho nên cầu an không còn là một chuyện xin xỏ nữa mà thực sự là một cách tu để bày tỏ tình thương của mình, lan tỏa tình thương, bày tỏ lòng tin của mình đối với chư Phật, chư bồ tát, đối với ơn trên, đối với tất cả mọi người xung quanh mình. Lòng tin đó rất quan trọng trong Phật pháp. Nhiều khi chúng ta cứ nghĩ chư Phật chư bồ tát là những người có thể sửa đổi, thay đổi nghiệp chướng của mình. Chúng ta quên rằng mình phải có nỗ lực làm.

Quan điểm thầy vừa trình bày là một mặt chúng ta tu dùm, một mặt chúng ta thỉnh chư Phật chư bồ tát để lan tỏa hào quang. Phương thức đó viên mãn nhất. Trong pháp hội Di Đà này chúng ta hy vọng rằng chúng ta sẽ thực hành việc này. Các bác sẽ có những bài vị, các bác sẽ biên tên người bác muốn cầu nguyện xuống, và tất cả nghiệp chướng của người đó được tiêu trừ.

Nhưng nếu bác nói “con muốn tiêu trừ nghiệp chướng của con thì sao?” Bác cũng dùng bài vị này, biên tên mình xuống, biên vô “tất cả nghiệp chướng trên thân tôi” để nhớ rằng mình tu dùm cho những nghiệp chướng trên thân của mình Như vậy cũng rất hiệu quả và đó là con đường chúng ta thấy Phật pháp trong thời đại bây giờ càng lúc càng không nên mê tín. Tu Phật pháp là làm sao biểu hiện tình thương của mình, và mình phối hợp được chuyện trong ngoài, trên dưới, thì lòng tin của mình mới vững chắc được.

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply