Ý nghĩa Cầu Siêu

Chào các bác,

Hôm nay thầy sẽ nói cho các bác và các anh chị nghe về ý nghĩa của cầu siêu và làm thế nào để việc cầu siêu được đúng đắn.

Mỗi người cần có một bài vị. Trên bài vị này đề tên của người quá cố hay tên của vong linh, hay hương linh. Tấm bài vị này rất hay, tượng trưng cho thân thể của người đã quá cố. Nói cách khác, con người chúng ta khi ra đi, có người còn ở trong cõi trung ấm trung hữu, chưa đi được; bây giờ chúng ta giúp cho họ ra đi. Có những người đã ra đi, nhưng ở những cõi dưới như địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, hoặc nhiều khi còn những vấn vương, những gút thắt trong lòng chưa giải quyết được, nên vẫn còn trong cõi giữa âm giữa dương. Chúng ta biết họ còn trong cõi âm, trong bóng tối, mà mình thì ở cõi sáng, nên muốn giúp cho họ một phương tiện bằng cách làm cho họ một bài vị. Bài vị này là phương cách giúp họ có một cái thân. Có thân họ mới có thể tới tu hành với chúng ta được.

Quan niệm quan trọng trong thời đại bây giờ là, thưa các bác, chúng ta không nghĩ là mình cao hơn những người trong hạ giới, trong cõi âm, mà nghĩ rằng họ cũng có khả năng để thành Phật. Họ có bản tánh Phật rồi, nhưng làm sao khơi dậy bản tánh đó, cho nên chúng ta xin cho họ có một cái thân tượng trưng như vậy. Đồng thời chúng ta quan niệm rằng mình xin họ tới tu cùng. Nếu họ có ý niệm tới tu là sẽ được giải thoát ngay. Nhưng nếu họ chưa có quan niệm giải thoát, chưa biết làm sao tu, nhưng tình thương của chúng ta hấp dẫn họ và cái tên của họ mà mình viết, ngày nào cũng mình cũng nhớ, cầu, mời họ tới, thì thế nào người đó cũng có cảm ứng và họ sẽ tới. Khi họ tới thì trong tích tắc, họ sẽ được giải thoát. Nêu họ không được giải thoát cũng không can gì. Ch úng ta còn một pháp hội đặc biệt để đưa họ vào vòng giải thoát.

Triết lý hay sự suy nghĩ của chúng ta là kính trọng tất cả những người trong cõi âm. Chúng ta không cõi thường hay nghĩ rằng mình có thần lực hay quyền lực, mà nghĩ rằng chúng ta làm cho họ cảm động, thấy rằng chúng ta đối xử với họ bằng một tấm lòng và tình thương. Đó là chìa khóa đầu tiên.

Chúng ta phải có tình thương với những người chúng ta cầu nguyện, vì chúng ta biết họ. Có thể là những người thân ngày xưa mình sống chung, người thân quen, hoặc bạn bè, hoặc là những người có gút thắt trong lòng mình mà mình chưa giải mở được. Chúng ta đều mong họ được lợi ích.

Sau khi có những người này trong tâm rồi, chúng ta viết tên xuống, bây giờ chúng ta mới cầu. Có loại người cần chúng ta cầu rất nhiều là những thai nhi lỡ bị phá thai. Những em này chưa có cơ hội vãng sinh, hay đã đi đầu thai nhưng bị qua đời ngay trong bụng mẹ. Trong những trường hợp này, có sự oán hận hay thù hằn, nên chúng ta cần cho nhiều tình thương hơn. Chúng ta cần viết tên đó lên bài vị và đeo hàng ngày. Thầy sẽ có một cái bao để các bác bỏ vào và đeo lên người, để vong nhân đó, thai nhi đó, hương linh đó cùng tu với mình. Mình có thể nói như vầy, bao nhiêu chuyện tu hành của mình, khi mình lạy một lạy, thực sự là lạy cho vong linh đó; lạy thứ hai cũng là cho những vong linh đó. Như vậy, một lạy của mình cho biết bao vong linh mà mình viết tên trên bài vị. Do đó chuyện tu hành của chúng ta trong ba ngày Pháp hội hoặc trong thời kỳ xuất gia đoản kỳ hoặc trong hạnh bồ tát đi giúp pháp hội. Tất cả đều vì người mình muốn cho họ có lợi ích. Như thế việc cầu siêu không còn là chuyện dán bài vị lên rồi cầu mong đức Phật cứu độ nữa; mà mình cầu mong rằng mình sẽ nỗ lực đem công đức này tu dùm, cúng dường cho các vong linh. Những vong linh này cũng tu với mình, đồng thời chúng ta cũng thỉnh chư Phật chư bồ tát phóng hào quang xuống trợ giúp. Như vậy vừa có tự lực của chúng ta, của vong linh nếu họ có sự hiểu biết và có cách thông đạt; và cuối cùng cả là nhờ tha lực của Phật. Chúng ta sẽ không có tư tưởng tất cả chỉ nhờ Phât thôi, mà chính mình phải hy sinh, phải tu. Chúng ta dùng tình thương của mình để tu, dùng động cơ của mình là thực sự muốn vong linh đó được hưởng phước, hưởng trí huệ cũng như là hào quang. Chúng ta mong rằng lúc nào chư Phật chư bồ tát cũng ở đó để bảo vệ và phóng quang.

Như vậy chuyện tu hành của chúng ta không còn là một sự mê tín nữa và cũng không còn nghĩ rằng chỉ có chư Phật bồ tát giúp. Quan trọng nhất là lúc nào chúng ta cũng nỗ lực, tinh tấn hết sức và biết rằng chúng ta tu là tu dùm cho các vong linh. Khi cầu siêu là chúng ta tu dùm cho các vong linh.

Cám ơn các bác đã lắng nghe.

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply